Học thuyết xã hội của Giáo Hội
Học thuyết xã hội của Giáo Hội
I. Công đồng Vatican II, trong Hiến
chế Mục vụ Gaudium et Spes (Vui mừng và Hy vọng)
và Hiến chế Lumen Gentium (Ánh sáng Muôn dân) từng xác
định:
● «Niềm
vui và hy vọng, nỗi buồn và lo âu của con người thời nay, nhất là của những
người nghèo khổ và những ai đang chịu đau khổ, cũng là niềm vui và hy vọng, nỗi
buồn và lo âu của các môn đệ Chúa Kitô» (GS, số 1);
● «Mọi
hình thức kỳ thị xã hội hay văn hóa, dù do giới tính, chủng tộc, màu da, địa vị
xã hội hay tôn giáo, đều phải bị loại bỏ như trái với ý Thiên Chúa» (GS, số
29);
● «Giáo
dân, nhờ bí tích Rửa Tội, được tham dự vào các sứ vụ tư tế, tiên tri và vương
đế của Chúa Kitô… Họ được mời gọi làm chứng cho Chúa Kitô trong đời sống xã
hội, chính trị, kinh tế» (LG, số 31).
II. Giáo Hoàng Lêô XIII trong Thông
điệp Rerum Novarum (Tân Sự) từng viết:
● «Vì
Giáo Hội là cơ quan hướng dẫn luân lý, nên không thể đứng ngoài các vấn đề xã
hội. Giáo Hội phải lên tiếng để bảo vệ công lý, nhân phẩm và quyền lợi của
người lao động» (https://thanhlinh.net/vi/dgh-leo-xiii-va-tong-thu-tan-su)
III. Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong Tông
huấn Evangelii Gaudium (Niềm Vui Tin Mừng) viết:
● «Một
Kitô hữu không thể nghĩ rằng việc bảo vệ người nghèo là điều tùy chọn hay là
một việc làm bên lề. Đó là một đòi hỏi thiết yếu của đức tin» (EG, số 201);
● «Chúng
ta không thể giữ im lặng trước những bất công khi có người bị loại trừ, bị coi
là vô dụng, hay bị bóc lột» (EG, số 53);
● «Đức
tin mà không thể biến thành dấn thân xã hội thì đó không phải là một đức tin
đích thực» (EG, số 183);
●
Trong một hội nghị quốc tế, Đức Phanxicô nói: «Phản ứng của chúng ta đối với
sự bất công và bóc lột không phải chỉ là lên án. Trước tiên và quan trọng nhất,
đó phải là việc tích cực cổ vũ điều tốt».
IV. Đức Gioan XXIII trong Thông điệp Pacem
in Terris (Hòa Bình trên Trái Đất) từng viết:
● «Mỗi
người đều có quyền được sống, được tôn trọng nhân phẩm, được tự do tìm kiếm
chân lý, được tự do phát biểu và truyền bá tư tưởng, được tự do tôn giáo, và
được tham gia vào đời sống chính trị» (PT, số 9).
V. Đức Phaolô VI trong Tông huấn Evangelii
Nuntiandi (Loan báo Tin Mừng) và Thông điệp Octogesima
Adveniens (Bát Thập Niên) cũng viết:
● «Phúc
Âm hóa không chỉ là rao giảng Tin Mừng trong nhà thờ, mà còn là biến đổi các
mối tương quan xã hội, các cơ cấu bất công, và các nền văn hóa» (EN, số
18–20);
● «Mỗi
người phải biết rằng chính trị có thể là một hình thức cao cả của bác ái nếu
được thực hiện với tinh thần vô vị lợi và vì lợi ích của mọi người» (OA, số
46).
VI. Đức Gioan Phaolô II trong Tông
huấn Christifideles Laici (Kitô hữu Giáo dân) từng
viết:
«Giáo
dân được mời gọi sống đức tin trong mọi chiều kích của đời sống, kể cả trong
các môi trường xã hội, kinh tế, văn hóa và chính trị» (CL, số 23).
VII. Đức Hồng y Angelo Sodano trong Compendium
of the Social Doctrine of the Church (Tuyển tập Học thuyết Xã hội
của Giáo hội) cũng viết:
● «Tham
gia vào đời sống xã hội là một bổn phận luân lý. Không ai được phép thờ ơ trước
những bất công đang diễn ra… Không ai được phép đứng ngoài chính trị. Mọi
người đều có trách nhiệm xây dựng công ích» (số 189).
VIII. Theo Ban Công Lý và Hòa Bình Tổng Giáo
phận Huế:
«Việc
loan báo Tin Mừng phải gắn với cuộc sống thực tế của con người… phải liên quan
tới công lý, hòa bình và tiến bộ, phải đưa ra một sứ điệp… về sự giải phóng»
(https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/phuc-am-hoa-va-giao-huan-xa-hoi-cua-giao-hoi-cong-giao-41896)
Nhận xét
Đăng nhận xét